Welcome to International Physics Olympiad 2008, Hanoi-Vietnam  
Số lượt truy cập
257119
    11 Tháng Ba 2010 | , Đăng Nhập | SiteMap   Tìm Kiếm
    Bản tin từ xa và tại chức » Diễn đàn giáo dục
ĐÀO TẠO KHÔNG CHÍNH QUY Ở TỈNH ĐIỆN BIÊN
Điện Biên là một tỉnh miền núi, biên giới thuộc vùng Tây Bắc của Tổ quốc, cách thủ đô Hà Nội gần 500km về phía Tây. Phía Bắc giáp tỉnh Lai Châu, phía Đông và Đông Bắc giáp tỉnh Sơn La, phía Tây Bắc giáp tỉnh Vân Nam - Trung Quốc, phía Tây và Tây Nam giáp với nước CHDCND Lào.


Điện Biên là một tỉnh miền núi, biên giới thuộc vùng Tây Bắc của Tổ quốc, cách thủ đô Hà Nội gần 500km về phía Tây. Phía Bắc giáp tỉnh Lai Châu, phía Đông và Đông Bắc giáp tỉnh Sơn La, phía Tây Bắc giáp tỉnh Vân Nam - Trung Quốc, phía Tây và Tây Nam giáp với nước CHDCND Lào.

            Tổng diện tích tự nhiên của Điện Biên hiện nay là 9.554.097km2 với dân số khoảng 47 vạn người gồm 21 dân tộc anh em, sống phân tán ở các thung lũng và triền núi cao. Toàn tỉnh có 9 đơn vị hành chính, trong đó có 1 thành phố, 1 thị xã và 7 huyện. Trong tổng số 112 xã (phường, thị trấn) thì có tới 25 xã biên giới, 78 xã đặc biệt khó khăn (chiếm tỷ lệ gần 70% các xã của tỉnh).

            Do diện tích tự nhiên rộng, địa hình lại bị chia cắt nên giao thông không thuận tiện, mặt khác, dân cư phân bố rải rác, điều kiện kinh tế - xã hội không đồng đều giữa các vùng, thu nhập bình quân đầu người chỉ vào khoảng 450USD/năm. Vì vậy, Điện Biên hiện là tỉnh còn rất khó khăn.

            Sự nghiệp Giáo dục và Đào tạo của Điện Biên đã trải qua nhiều bước thăng trầm để vươn lên khẳng định mình trong chặng đường phát triển. Năm học 2009 - 2010, toàn Tỉnh có 456 trường mầm non và phổ thông với 6.524 lớp, 141.013 học sinh. Đội ngũ cán bộ, giáo viên trên 12.000 người. Với tính chất đặc thù của giáo dục miền núi, những năm trước, đội ngũ giáo viên của tỉnh Điện Biên đã có nhiều hệ đào tạo khác nhau như 5+, 7+, 9+ đối với tiểu học, 10+3, cao đẳng, đại học đối với trung học cơ sở...

            Cần phải khẳng định rằng, trong một thời gian dài, đội ngũ giáo viên đã đóng vai trò quyết định trong việc phát triển hệ thống các trường phổ thông, góp phần vào việc phát triển quy mô trường lớp, hoàn thành mục tiêu xóa mù chữ, phổ cập giáo dục tiểu học và trung học cơ sở, nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực phục vụ cho công cuộc xây dựng và phát triển kinh tế, xã hội của Tỉnh.

            Trước nhu cầu chính đáng và những nguyện vọng tốt đẹp của đội ngũ giáo viên, các cấp lãnh đạo của tỉnh Điện Biên đã rất quan tâm đối với công tác chỉ đạo ngành Giáo dục và Đào tạo thực hiện nhiệm vụ phát triển quy mô đội ngũ gắn với công tác bồi dưỡng, đào tạo, xây dựng đội ngũ giáo viên.

            Bên cạnh các nguồn ngân sách nhà nước như Chương trình mục tiêu Quốc gia và các Dự án của Bộ Giáo dục và Đào tạo, tỉnh Điện Biên chủ trương xây dựng và triển khai các Đề án cấp tỉnh, đẩy mạnh hoạt động tài trợ, ủng hộ, viện trợ của các tổ chức trong Tỉnh để tranh thủ huy động nguồn lực, động viên, khuyến khích việc đào tạo, bồi dưỡng xây dựng đội ngũ giáo viên và cán bộ quản lý giáo dục. Do ngân sách của Tỉnh hạn chế nên công tác đào tạo chủ yếu do người học tự nguyện đóng góp. Sở Giáo dục và Đào tạo chỉ đạo xây dựng các Đề án xã hội hóa lĩnh vực giáo dục, đào tạo và lồng ghép các chương trình, dự án lớn có hợp phần đầu tư cho giáo dục, đề án xây dựng và nâng cao chất lượng đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục.

            Đến nay, tỉnh Điện Biên chúng tôi đã và đang liên kết với Trường ĐHSP Hà Nội mở 5 khóa đào tạo theo hình thức không chính quy gồm 25 lớp của 9 chuyên ngành: Ngữ văn, Toán, Quản lý giáo dục, Giáo dục thể chất, Giáo dục tiểu học, Sư phạm âm nhạc, Sư phạm mỹ thuật, Giáo dục mầm non với trên 3.000 sinh viên tại Trung tâm GDTX Tỉnh và Trường Cao đẳng Sư phạm Tỉnh. Với quy mô đào tạo đội ngũ trên, thời gian tới chúng tôi có thể nâng chuẩn để có được tỷ lệ trên 98% giáo viên có trình độ đạt chuẩn trở lên, trong đó trên chuẩn từ 20 - 40% tùy theo ngành học.

            Có thể khẳng định đội ngũ giáo viên có trình độ cử nhân, đại học là để giảng dạy và quản lý tốt hơn đối với cấp mầm non, tiểu học và trung học cơ sở. Đội ngũ này đã đem lại hiệu quả to lớn, vững chắc trên các mặt: Tăng tỷ lệ huy động trẻ trong độ tuổi ra lớp, nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện, trở thành cốt cán ở cơ sở, của ngành.

            Việc xây dựng kế hoạch đào tạo của chúng tôi xuất phát từ chủ trương lớn của Đảng, Nhà nước, Bộ Giáo dục và Đào tạo và UBND Tỉnh và qua khảo sát thực tiễn. Thực tiễn cho thấy, đội ngũ của chúng tôi tiếp tục có nguyện vọng được đào tạo và tự nguyện đóng góp học phí theo quy định. Điều đó khẳng định tính đúng đắn của loại hình đào tạo, sự nhận thức đúng, tự giác, tích cực và cầu thị của đội ngũ, tính xã hội hóa cao trong công tác đào tạo.

            Từ thực tiễn đào tạo, chúng tôi rút ra một số kết luận sau đây:

            1. Công tác đào tạo không chính quy có vai trò hết sức to lớn trong việc nâng cao trình độ, phẩm chất, năng lực cho đội ngũ cán bộ giáo viên, thực hiện các mục tiêu chiến lược dài hạn của giáo dục Việt Nam giai đoạn 2001 - 2010, Chỉ thị số 40 của Ban Bí thư Trung ương Đảng, đáp ứng nhu cầu nguyện vọng của đội ngũ, đáp ứng mục tiêu của chính quyền và các cấp quản lý.

            2. Sau đào tạo, cùng với sự quản lý chặt chẽ của các cấp quản lý, sự tự giác của đội ngũ giáo viên, các giáo viên thực sự yên tâm công tác, trách nhiệm cao hơn, chất lượng công việc tốt hơn và đặc biệt đem lại niềm tin to lớn đối với học sinh, với cộng đồng xã hội.

            3. Mặc dù thu được một số kết quả khả quan về liên kết đào tạo không chính quy như trên, song qua thực tiễn, chúng tôi có một số đề nghị sau:

            - Công tác tuyển sinh đầu vào hệ vừa làm vừa học như hiện nay còn chưa linh hoạt trong vấn đề thời điểm. Với 1 năm chỉ có 2 kỳ thi tuyển (tháng 3, 4 và tháng 10, 11) sẽ là khó khăn đối với địa phương, bởi vì các khóa này đều học trong hè (tháng 6, 7, 8).

            - Nhà trường nên xem xét mở rộng đầu vào cho một số ngành học có quy mô nhỏ như Hóa học, Sinh vật, Vật lý...

            - Tăng cường hơn nữa việc đưa các giáo trình điện tử, học liệu... lên mạng nhằm tạo điều kiện cho học viên có nhiều cơ hội tham khảo, học tập, vừa chủ động, phát huy hiệu quả ứng dụng CNTT trong cuộc sống và trong các cơ sở giáo dục.

            - Kế hoạch, chương trình, nội dung, hình thức đào tạo cần linh hoạt, mềm dẻo, đảm bảo tính hiệu quả, phù hợp với thực tiễn. Về thời gian học, cần xem xét, điều chỉnh phù hợp với thời điểm tựu trường hiện nay. Năm học mới bắt đầu từ giữa tháng 8 hàng năm nên đội ngũ đang đào tạo cần về cơ sở trước 15/8 để chuẩn bị cho tựu trường, ôn tập củng cố kiến thức và huy động học sinh ra lớp. Điều này rất quan trọng với giáo dục miền núi, vùng cao đặc biệt khó khăn.

            - Cần từng bước nghiên cứu xem xét việc đào tạo theo niên chế sang đào tạo tín chỉ, từng bước thực hiện công khai các điều kiện đào tạo, chất lượng đào tạo... Thực hiện lộ trình kiểm định chất lượng, đánh giá trong, đánh giá ngoài đối với đào tạo không chính quy.

            - Tiếp tục tổ chức quán triệt sâu rộng và thực hiện nghiêm túc Chỉ thị số 33/2006/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ về chống tiêu cực và bệnh thành tích trong giáo dục và cuộc vận động của Bộ Giáo dục và Đào tạo đến toàn thể đội ngũ cán bộ, giảng viên và học sinh. Đó là: Nói không với tiêu cực trong thi cử, nói không với bệnh thành tích, nói không với vi phạm đạo đức nhà giáo và nói không với đào tạo không đạt chuẩn, không đáp ứng nhu cầu xã hội.

            - Về cơ sở vật chất, để đáp ứng được quy mô đào tạo không chính quy, đề nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo xem xét có kế hoạch, đề án riêng đầu tư cho hệ thống giáo dục thường xuyên vì đây là địa chỉ chính thực hiện các nhiệm vụ liên kết đào tạo. Tập trung kinh phí để đầu tư hệ thống phòng học, phòng bộ môn, thiết bị công nghệ, ký túc xá... không ghi chung vào chương trình mục tiêu quốc gia như hiện nay hoặc lồng ghép chung trong ngân sách rất khó cho tổ chức thực hiện và nguồn vốn nhỏ lẻ.

            Tuy vẫn còn rất nhiều khó khăn do đặc thù của một tỉnh miền núi, biên giới song Điện Biên cũng như nhiều tỉnh vùng cao khác đang nỗ lực khẳng định liên kết đào tạo không chính quy nói chung và ngành sư phạm nói riêng là một mô hình mang lại nhiều hiệu quả, phù hợp với điều kiện thực tế của giáo dục miền núi, vùng đồng bào dân tộc. Qua đó, mô hình giáo dục này góp phần đặc biệt quan trọng trong việc khẳng định vai trò của xã hội hóa đối với phát triển sự nghiệp giáo dục miền núi.

            Chúng tôi tin tưởng, Điện Biên và các tỉnh khác trong cả nước đã, đang và sẽ tiếp tục áp dụng mô hình liên kết đào tạo, tiếp thu được nhiều kinh nghiệm quý báu từ các tham luận thuộc khuôn khổ diễn đàn Hội nghị. Hy vọng trong thời gian tới, mô hình này sẽ có hướng phát triển tích cực hơn, có chiều sâu, chất lượng hơn nữa và nhận được sự ủng hộ nhiều hơn nữa từ các cấp, các ngành và cộng đồng xã hội.

            Chúng tôi trân trọng cảm ơn các Vụ Giáo dục thường xuyên, Giáo dục chuyên nghiệp, Giáo dục đại học, Kế hoạch tài chính... Bộ Giáo dục và Đào tạo, cảm ơn Trường ĐHSP Hà Nội đã quan tâm chia sẻ, hỗ trợ hợp tác có hiệu quả với chúng tôi trong công tác bồi dưỡng, đào tạo đội ngũ những năm qua. Việc hợp tác giúp đỡ này từng bước củng cố, xây dựng và nâng cao chất lượng đội ngũ một cách toàn diện, góp phần quan trọng trong quán trình thực hiện nội dung Chỉ thị số 40/CT-TW ngày 15/06/2004 của Ban Bí thư Trung ương Đảng về việc xây dựng, nâng cao chất lượng đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục, Nghị quyết số 27 về xây dựng đội ngũ trí thức trong thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước với mục tiêu: Xây dựng đội ngũ trí thức vững mạnh là trực tiếp nâng tầm trí tuệ của dân tộc, sức mạnh của đất nước, đầu tư xây dựng đội ngũ trí thức là đầu tư cho phát triển bền vững.

(Source: NGUYỄN SỸ QUÂN - Phó Giám đốc Sở GD&ĐT Điện Biên )
Read on >>
  
  

Read on >>
  
  
  
  
  
  
  
  
  
  
ĐÀO TẠO KHÔNG CHÍNH QUY Ở TỈNH ĐIỆN BIÊN
Điện Biên là một tỉnh miền núi, biên giới thuộc vùng Tây Bắc của Tổ quốc, cách thủ đô Hà Nội gần 500km về phía Tây. Phía Bắc giáp tỉnh Lai Châu, phía Đông và Đông Bắc giáp tỉnh Sơn La, phía Tây Bắc giáp tỉnh Vân Nam - Trung Quốc, phía Tây và Tây Nam giáp với nước CHDCND Lào.


Điện Biên là một tỉnh miền núi, biên giới thuộc vùng Tây Bắc của Tổ quốc, cách thủ đô Hà Nội gần 500km về phía Tây. Phía Bắc giáp tỉnh Lai Châu, phía Đông và Đông Bắc giáp tỉnh Sơn La, phía Tây Bắc giáp tỉnh Vân Nam - Trung Quốc, phía Tây và Tây Nam giáp với nước CHDCND Lào.

            Tổng diện tích tự nhiên của Điện Biên hiện nay là 9.554.097km2 với dân số khoảng 47 vạn người gồm 21 dân tộc anh em, sống phân tán ở các thung lũng và triền núi cao. Toàn tỉnh có 9 đơn vị hành chính, trong đó có 1 thành phố, 1 thị xã và 7 huyện. Trong tổng số 112 xã (phường, thị trấn) thì có tới 25 xã biên giới, 78 xã đặc biệt khó khăn (chiếm tỷ lệ gần 70% các xã của tỉnh).

            Do diện tích tự nhiên rộng, địa hình lại bị chia cắt nên giao thông không thuận tiện, mặt khác, dân cư phân bố rải rác, điều kiện kinh tế - xã hội không đồng đều giữa các vùng, thu nhập bình quân đầu người chỉ vào khoảng 450USD/năm. Vì vậy, Điện Biên hiện là tỉnh còn rất khó khăn.

            Sự nghiệp Giáo dục và Đào tạo của Điện Biên đã trải qua nhiều bước thăng trầm để vươn lên khẳng định mình trong chặng đường phát triển. Năm học 2009 - 2010, toàn Tỉnh có 456 trường mầm non và phổ thông với 6.524 lớp, 141.013 học sinh. Đội ngũ cán bộ, giáo viên trên 12.000 người. Với tính chất đặc thù của giáo dục miền núi, những năm trước, đội ngũ giáo viên của tỉnh Điện Biên đã có nhiều hệ đào tạo khác nhau như 5+, 7+, 9+ đối với tiểu học, 10+3, cao đẳng, đại học đối với trung học cơ sở...

            Cần phải khẳng định rằng, trong một thời gian dài, đội ngũ giáo viên đã đóng vai trò quyết định trong việc phát triển hệ thống các trường phổ thông, góp phần vào việc phát triển quy mô trường lớp, hoàn thành mục tiêu xóa mù chữ, phổ cập giáo dục tiểu học và trung học cơ sở, nâng cao dân trí, đào tạo nhân lực phục vụ cho công cuộc xây dựng và phát triển kinh tế, xã hội của Tỉnh.

            Trước nhu cầu chính đáng và những nguyện vọng tốt đẹp của đội ngũ giáo viên, các cấp lãnh đạo của tỉnh Điện Biên đã rất quan tâm đối với công tác chỉ đạo ngành Giáo dục và Đào tạo thực hiện nhiệm vụ phát triển quy mô đội ngũ gắn với công tác bồi dưỡng, đào tạo, xây dựng đội ngũ giáo viên.

            Bên cạnh các nguồn ngân sách nhà nước như Chương trình mục tiêu Quốc gia và các Dự án của Bộ Giáo dục và Đào tạo, tỉnh Điện Biên chủ trương xây dựng và triển khai các Đề án cấp tỉnh, đẩy mạnh hoạt động tài trợ, ủng hộ, viện trợ của các tổ chức trong Tỉnh để tranh thủ huy động nguồn lực, động viên, khuyến khích việc đào tạo, bồi dưỡng xây dựng đội ngũ giáo viên và cán bộ quản lý giáo dục. Do ngân sách của Tỉnh hạn chế nên công tác đào tạo chủ yếu do người học tự nguyện đóng góp. Sở Giáo dục và Đào tạo chỉ đạo xây dựng các Đề án xã hội hóa lĩnh vực giáo dục, đào tạo và lồng ghép các chương trình, dự án lớn có hợp phần đầu tư cho giáo dục, đề án xây dựng và nâng cao chất lượng đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục.

            Đến nay, tỉnh Điện Biên chúng tôi đã và đang liên kết với Trường ĐHSP Hà Nội mở 5 khóa đào tạo theo hình thức không chính quy gồm 25 lớp của 9 chuyên ngành: Ngữ văn, Toán, Quản lý giáo dục, Giáo dục thể chất, Giáo dục tiểu học, Sư phạm âm nhạc, Sư phạm mỹ thuật, Giáo dục mầm non với trên 3.000 sinh viên tại Trung tâm GDTX Tỉnh và Trường Cao đẳng Sư phạm Tỉnh. Với quy mô đào tạo đội ngũ trên, thời gian tới chúng tôi có thể nâng chuẩn để có được tỷ lệ trên 98% giáo viên có trình độ đạt chuẩn trở lên, trong đó trên chuẩn từ 20 - 40% tùy theo ngành học.

            Có thể khẳng định đội ngũ giáo viên có trình độ cử nhân, đại học là để giảng dạy và quản lý tốt hơn đối với cấp mầm non, tiểu học và trung học cơ sở. Đội ngũ này đã đem lại hiệu quả to lớn, vững chắc trên các mặt: Tăng tỷ lệ huy động trẻ trong độ tuổi ra lớp, nâng cao chất lượng giáo dục toàn diện, trở thành cốt cán ở cơ sở, của ngành.

            Việc xây dựng kế hoạch đào tạo của chúng tôi xuất phát từ chủ trương lớn của Đảng, Nhà nước, Bộ Giáo dục và Đào tạo và UBND Tỉnh và qua khảo sát thực tiễn. Thực tiễn cho thấy, đội ngũ của chúng tôi tiếp tục có nguyện vọng được đào tạo và tự nguyện đóng góp học phí theo quy định. Điều đó khẳng định tính đúng đắn của loại hình đào tạo, sự nhận thức đúng, tự giác, tích cực và cầu thị của đội ngũ, tính xã hội hóa cao trong công tác đào tạo.

            Từ thực tiễn đào tạo, chúng tôi rút ra một số kết luận sau đây:

            1. Công tác đào tạo không chính quy có vai trò hết sức to lớn trong việc nâng cao trình độ, phẩm chất, năng lực cho đội ngũ cán bộ giáo viên, thực hiện các mục tiêu chiến lược dài hạn của giáo dục Việt Nam giai đoạn 2001 - 2010, Chỉ thị số 40 của Ban Bí thư Trung ương Đảng, đáp ứng nhu cầu nguyện vọng của đội ngũ, đáp ứng mục tiêu của chính quyền và các cấp quản lý.

            2. Sau đào tạo, cùng với sự quản lý chặt chẽ của các cấp quản lý, sự tự giác của đội ngũ giáo viên, các giáo viên thực sự yên tâm công tác, trách nhiệm cao hơn, chất lượng công việc tốt hơn và đặc biệt đem lại niềm tin to lớn đối với học sinh, với cộng đồng xã hội.

            3. Mặc dù thu được một số kết quả khả quan về liên kết đào tạo không chính quy như trên, song qua thực tiễn, chúng tôi có một số đề nghị sau:

            - Công tác tuyển sinh đầu vào hệ vừa làm vừa học như hiện nay còn chưa linh hoạt trong vấn đề thời điểm. Với 1 năm chỉ có 2 kỳ thi tuyển (tháng 3, 4 và tháng 10, 11) sẽ là khó khăn đối với địa phương, bởi vì các khóa này đều học trong hè (tháng 6, 7, 8).

            - Nhà trường nên xem xét mở rộng đầu vào cho một số ngành học có quy mô nhỏ như Hóa học, Sinh vật, Vật lý...

            - Tăng cường hơn nữa việc đưa các giáo trình điện tử, học liệu... lên mạng nhằm tạo điều kiện cho học viên có nhiều cơ hội tham khảo, học tập, vừa chủ động, phát huy hiệu quả ứng dụng CNTT trong cuộc sống và trong các cơ sở giáo dục.

            - Kế hoạch, chương trình, nội dung, hình thức đào tạo cần linh hoạt, mềm dẻo, đảm bảo tính hiệu quả, phù hợp với thực tiễn. Về thời gian học, cần xem xét, điều chỉnh phù hợp với thời điểm tựu trường hiện nay. Năm học mới bắt đầu từ giữa tháng 8 hàng năm nên đội ngũ đang đào tạo cần về cơ sở trước 15/8 để chuẩn bị cho tựu trường, ôn tập củng cố kiến thức và huy động học sinh ra lớp. Điều này rất quan trọng với giáo dục miền núi, vùng cao đặc biệt khó khăn.

            - Cần từng bước nghiên cứu xem xét việc đào tạo theo niên chế sang đào tạo tín chỉ, từng bước thực hiện công khai các điều kiện đào tạo, chất lượng đào tạo... Thực hiện lộ trình kiểm định chất lượng, đánh giá trong, đánh giá ngoài đối với đào tạo không chính quy.

            - Tiếp tục tổ chức quán triệt sâu rộng và thực hiện nghiêm túc Chỉ thị số 33/2006/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ về chống tiêu cực và bệnh thành tích trong giáo dục và cuộc vận động của Bộ Giáo dục và Đào tạo đến toàn thể đội ngũ cán bộ, giảng viên và học sinh. Đó là: Nói không với tiêu cực trong thi cử, nói không với bệnh thành tích, nói không với vi phạm đạo đức nhà giáo và nói không với đào tạo không đạt chuẩn, không đáp ứng nhu cầu xã hội.

            - Về cơ sở vật chất, để đáp ứng được quy mô đào tạo không chính quy, đề nghị Bộ Giáo dục và Đào tạo xem xét có kế hoạch, đề án riêng đầu tư cho hệ thống giáo dục thường xuyên vì đây là địa chỉ chính thực hiện các nhiệm vụ liên kết đào tạo. Tập trung kinh phí để đầu tư hệ thống phòng học, phòng bộ môn, thiết bị công nghệ, ký túc xá... không ghi chung vào chương trình mục tiêu quốc gia như hiện nay hoặc lồng ghép chung trong ngân sách rất khó cho tổ chức thực hiện và nguồn vốn nhỏ lẻ.

            Tuy vẫn còn rất nhiều khó khăn do đặc thù của một tỉnh miền núi, biên giới song Điện Biên cũng như nhiều tỉnh vùng cao khác đang nỗ lực khẳng định liên kết đào tạo không chính quy nói chung và ngành sư phạm nói riêng là một mô hình mang lại nhiều hiệu quả, phù hợp với điều kiện thực tế của giáo dục miền núi, vùng đồng bào dân tộc. Qua đó, mô hình giáo dục này góp phần đặc biệt quan trọng trong việc khẳng định vai trò của xã hội hóa đối với phát triển sự nghiệp giáo dục miền núi.

            Chúng tôi tin tưởng, Điện Biên và các tỉnh khác trong cả nước đã, đang và sẽ tiếp tục áp dụng mô hình liên kết đào tạo, tiếp thu được nhiều kinh nghiệm quý báu từ các tham luận thuộc khuôn khổ diễn đàn Hội nghị. Hy vọng trong thời gian tới, mô hình này sẽ có hướng phát triển tích cực hơn, có chiều sâu, chất lượng hơn nữa và nhận được sự ủng hộ nhiều hơn nữa từ các cấp, các ngành và cộng đồng xã hội.

            Chúng tôi trân trọng cảm ơn các Vụ Giáo dục thường xuyên, Giáo dục chuyên nghiệp, Giáo dục đại học, Kế hoạch tài chính... Bộ Giáo dục và Đào tạo, cảm ơn Trường ĐHSP Hà Nội đã quan tâm chia sẻ, hỗ trợ hợp tác có hiệu quả với chúng tôi trong công tác bồi dưỡng, đào tạo đội ngũ những năm qua. Việc hợp tác giúp đỡ này từng bước củng cố, xây dựng và nâng cao chất lượng đội ngũ một cách toàn diện, góp phần quan trọng trong quán trình thực hiện nội dung Chỉ thị số 40/CT-TW ngày 15/06/2004 của Ban Bí thư Trung ương Đảng về việc xây dựng, nâng cao chất lượng đội ngũ nhà giáo và cán bộ quản lý giáo dục, Nghị quyết số 27 về xây dựng đội ngũ trí thức trong thời kỳ công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước với mục tiêu: Xây dựng đội ngũ trí thức vững mạnh là trực tiếp nâng tầm trí tuệ của dân tộc, sức mạnh của đất nước, đầu tư xây dựng đội ngũ trí thức là đầu tư cho phát triển bền vững.

(Source: NGUYỄN SỸ QUÂN - Phó Giám đốc Sở GD&ĐT Điện Biên )
Read on >>
  
  
  
  
  

Read on >>
  
  
  
  
  
Đc: Tầng 6 Nhà Hành chính Hiệu bộ - Trường đại học Sư phạm Hà Nội
136 Xuân Thủy - Cầu Giấy - HN