|
DỊU DÀNG THU
|
|
Đêm tĩnh lặng, bố nằm nghe tiếng con thở khò khè, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt sáng sủa, ngoan ngoãn của con và phập phồng theo từng nhịp thở.
|
More 
|
|
|
ĐỒNG VỌNG
|
|
Không hiểu sao mấy năm gần đây cứ đến ngày mùng một tết là tôi lại lăn ra ốm. Hình như làm lụng vất vả cả năm, nắng mưa thấm vào từng chân tơ kẽ tóc, đợi đến những ngày mà tôi cho là “sống chậm” bệnh tật mới được dịp hành hạ.
|
More 
|
|
|
HỒN XUÂN
|
|
Năm mới lại sắp về. Trước mặt ta là cả một mùa xuân. Lòng người miên man trong niềm xuân giăng mắc. Đất trời tràn ngập tình xuân, hương xuân.
|
More 
|
|
|
VU LAN NHỚ MẸ
|
|
Như là thu gõ vào cánh cửa lúc nửa đêm về sáng khiến tôi bất chợt thức giấc, phải kéo vội tấm chăn mỏng choàng qua bụng. Hay đó chính là tiếng gà gọi những giọt sương khuya. Sáng mai, chắc mái cây rơm trước nhà sẽ ướt đẫm những tiếng chưa thành lời của vợ chồng Ngâu gặp nhau sau bao nhớ thương đằng đẵng.
|
More 
|
|
|
XÔN XAO ĐẦU HẠ
|
|
Tôi bâng khuâng bước đi trên những con đường nhạt nắng. Cơn gió đầu mùa hạ mang hương nồng khẽ lùa qua tóc. Tháng năm rung rinh, xốn xang miền hoài niệm. Phố ngơ ngác một mùa hoa.
|
More 
|
|
|
TẢN MẠN GIÊNG HAI
|
|
Mấy hôm nay trở trời. Mưa và ẩm. Thứ ẩm ướt đặc trưng của miền Bắc mùa này khiến người ta cảm thấy mệt mỏi, có cảm giác xương cốt như lỏng hẳn ra.
|
More 
|
|
|
Nhớ Tết
|
|
Lại một năm nữa sắp trôi qua. Những cơn gió bấc cuối đông cuốn lá vàng bay xào xạc.
|
More 
|
|
|
HOÀI NIỆM CHỐN XƯA
|
|
Thoáng chốc lại thêm một chút rùng mình. Những mảnh vỡ thời gian hồn nhiên vô tình lăn lóc qua cuộc đời mỗi người khiến ai cũng cảm thấy vội vã, tất bật.
|
More 
|
|